Bài thơ hạnh phúc là gì

     
Thể thơ: Thơ từ bỏ doThời kỳ: Hiện đại19 tín đồ thích: Cô Chu, Hn81, mr.langtu64, long2184, quynh07, lund52, taymothi, Năm Liên, East24, lan si, Ma A Lenh, osaka102, kim_lien127, minhnt, peihoh, phuong_phuong_92_ls, nvat_dhkh, Luutrungduong, NguoicuatudoTừ khoá: hạnh phúc (47) quyết tử (111) chiến tranh (250)
- Khoảng ttách, hố bom (Lâm Thị Mỹ Dạ)- Khúc cầu hoàng (Du Tử Lê)- Cúc ơi! (Yến Thanh)- Ngày 19.8.1977 ngơi nghỉ Cổn định (Nguyễn Thuỵ Kha)- Vào chiến trận thời gian mùa ve sẽ kêu (Hoàng Nhuận Cầm)
- Có Lúc nào- Đất quê ta mênh mông- Tổ quốc rùng bản thân vào cơn nhậu nhẹt- Bài thơ tháng tám- Thơ khuyến mãi vợ hiền
*

(Tưởng ghi nhớ XQ thân yêu)IThôi em ở lạiVới khu đất lành Duy XuyênTrên mồ em có ngày xuân nghỉ ngơi mãiTrời mặt trận vẫn một sắc đẹp xanh nguim.Ttránh chiến trường không một phút ít bình yênSúng nổ vội vàng. Anh lên đường đuổi giặcLấy nỗi nhức khôn cùng có tác dụng sức khỏe vô biênBước truy vấn kích giẫm trăm rào tua sắcÔi mũi lê này từ bây giờ sao sáng sủa quắcAnh mất em nhỏng mất nửa cuộc đờiNỗi nhức anh cần yếu nói bởi lờiMột ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháyNhững viên đạn địch thủ phun em, trong trái tim anh sâu xoáyAnh bàng hoàng nlỗi ngỡ trái tim rơiNhỏng hốt nhiên tắt vầng khía cạnh ttách niềm hạnh phúc.Nhưng em ạ, giây phút này thiết yếu lúcAnh thấy lòng anh thức giấc táo khuyết lạ thườngNhằm trực tiếp kẻ địch, đôi mắt không giọt lệ vươngAnh nổ súng.IIHạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túngHỏi nhau hoài cơ mà nghĩ về mãi vẫn không raCho mang đến ngày cất bước tiến xaMiền Nam Hotline, nhì chúng mình xuất hiện.Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói xoay đói quắtMỗi bữa phân tách nhau nửa chén bát măng rừngEm xanh tí hon, gùi sắn nặng nề bên trên lưngMôi tái ngắt, làn tóc mềm đẫm ướtBao giốc cao em chịu khó sẽ vượtVà những lần ngồi ngủ, em chú ý anhEm nói về đều điều em định viếtGiữa hai cơn đau em ngồi ghi chépCon sông Giàng gầm réo miên manNước đồng chí về... Trang giấy nhỏ tuổi mưa chanEm vẫn viết: lòng dạt dào xúc cảm.Và em gọi sẽ là niềm hạnh phúc...Nhớ chăng em, ngày cầm đầu chiến dịch Đông XuânEm khởi thủy ptương đối cút bước chânB.52 bom ngàn tấn dộiKìa dáng em băng rường bước vộiVẫn thú vui tươi tắn ấy bên trên môi.Thôn 6 Bình Dương bến bãi cat sóng dồiNắng long lanh vào đôi mắt bạn dính biểnGiặc mới lui càn Khi em vừa đếnBà người mẹ già kể cthị xã chặn xe pháo tăngQuanh hầu như bờ dương bị giặc san bằngĐã lại mở đầy đủ hào chiến đấu sợi gócNhững em nhỏ xíu, bên dưới mưa bom, vẫn đi làm đi họcNhững vồng khoách ruộng lúa vẫn xanh trànTrong một góc vườn cửa cháy khét lửa Na-panEm sửng sốt gặp mặt một nhành hoa cúc.Và em Điện thoại tư vấn đó là niềm hạnh phúc...Nhỏng chồi biếc gặp gỡ mưa xuân, như chlặng én say trờiEm mải mê, đi thân bao ngườiXuim Tbọn họ, Xuyên ổn Châu, Xulặng Hà, Xuyên Phú...Những mảnh đất hero quyến rũPhút ít giây đầu đang ràng buộc đời emNlỗi từ bỏ sơ sinh từng biết mấy thân quenEm nhỏ dại giao liên, bà mẹ hiền lành trụ bámCô du kích êm ả dũng cảmSông Thu Bồn hằng xao rượu cồn vai trung phong tưCó tiếng hò như thật nlỗi hưEm đang đi vào, rửa ráy bản thân vào sóng nướcSông kể em nghe cthị xã song bờ thủa trướcEm msống góc nhìn ngạc nhiên số đông làng mạc thônVà kêu lên Lúc được thấy gốc nguồnMỗi sự tích bên trên đất này chiến hạ Mỹ.Em đang gặp mặt bao nhân vật dũng sĩĐã cùng bọn họ sẻ chiaCọng rau lang bên mồm hố bom đìaPhút mệt mỏi khi vòng vây giặc siếtNỗi đau đớn xỉu nngu không nói hếtCủa 1 thời quân lính đau thươngEm Khủng lên bên bọn họ can trườngGiữa bom gào đạn réoEm vẫn thấy số đông trung tâm hồn tuyệt vời nhất trong trẻoNhững bé người nhỏng tia nắng lung linhMỗi tối ra đi đơn giản và giản dị hiến mìnhĐể tạo nên sự buổi mai đầy nắngEm bối rối, em sững sờ đứng lặngVẻ rất đẹp này em không biết đặt tênThức dậy bao điều mớ lạ và độc đáo trong emNơi ngọn gàng cây bút nghe cuộc sống thôi thúc.Và em Gọi đó là niềm hạnh phúc...IIIEm ra đi chẳng còn lại gìNgoài ánh nhìn cười cợt lấp lánh lung linh sau mặt hàng miVà anh biết khi bất ngờ đột ngột trúng đạnEm sẽ ra đi cùng với mắt cười tkhô hanh thảnBởi được góp mình có tác dụng tia nắng ban maiBởi biết mình xuất hiện sinh hoạt sau này.Anh đã sinh sống đẹp nhất mọi ngày em chưa kịp sốngSẽ yêu trọn đầy đủ gì em còn chưa kịp yêuEm vào anh là mùa xuân náo độngTừ phút ít này càng bùng cháy rực rỡ bao nhiêu.


Chuyên mục: Tổng hợp