Lý bạch và đỗ phủ

     

“Trăm năm tri kỷ khó search, tri kỉ khó khăn gặp gỡ, các bạn nhân hậu nặng nề quen”. Phải, một trong những ẩn ức lớn số 1 của nhỏ tín đồ đó là tìm ra được “kẻ hiểu mình”. Nhân sinh nhỏng mộng, tìm được tri kỷ tương giao, hoàn toàn có thể trút cạn nỗi lòng đó là một niềm sung sướng to. Hơn ngàn thời gian trước, trên dải đất Trung Nguyên vạn dặm, bao gồm nhị kẻ tri kỉ, tri kỷ bỗng dưng sẽ tìm thấy nhau. Bất bỗng dưng mà chẳng bất ngờ, tưởng là tình cờ nào ngờ lại là duyên phận…


*

Trong lịch sử dân tộc thơ ca Trung Quốc, Lý Bạch là Thi Tiên còn Đỗ Phủ là Thi Thánh. Trong khúc ngôi trường ca đầy hạo khí của Đường thi, hai ông thực chẳng khác nào hào quang đãng của tinch tú nhật nguyệt, với mọi người trong nhà lan sáng sủa trên bầu không như ccỗ áo sao Song Tử. Có một điều kỳ cục là nhì tài năng tỏa nắng rực rỡ của văn chương thơm, thẩm mỹ và nghệ thuật quả đât ấy lại cùng sinc sinh sống bên dưới một gầm Ttách, vào 1 thời đại, lại còn là bạn vong niên, kết bạn rạm tình. Câu cthị xã của “csăng sao Song Tử” Lý – Đỗ sẽ vướng lại đến hậu cầm một trường đoạn xúc cảm vui buồn lẫn lộn, xứng danh là tình đồng đội nghìn năm tất cả một.

Bạn đang xem: Lý bạch và đỗ phủ


Mối duim chi phí định


*

Trỡ ràng vẽ Lý Bạch. (Ảnh: Public Domain)


Năm ấy, Lúc gặp mặt Đỗ Phủ, Lý Bạch sẽ 44 tuổi. Lý Bạch lúc này tuổi vẫn trung niên, nhiệt huyết, lịch lãm tuổi trẻ không có gì các, cũng không còn sinh sống vị trí quyền quý và cao sang sanh trọng, vừa tránh khiếp thành, bị nhiều người dân xa lánh. Lý Bạch lâm vào hoàn cảnh cảnh một mình, 1 mình phiêu linc tư biển. Nhưng hình như ông không bi đát vì chưng thiếu bạc, thiếu ăn uống nhưng buồn nhiều hơn thế nữa vì chưng thiếu người tri kỷ.

Năm 744, Lý Bạch do làm phật ý Cao Lực Sĩ, Dương Quý Phi, bị gièm trộn các, hình thành chán nản và bi quan. Lại cũng do đôi chân của kẻ giang hồ nước không hề Chịu ngồi yên ổn được nữa, Lý bèn quyết ý tách cung. Ba năm sinh sống chình ảnh “chlặng lồng cá chậu” trong cung khiến cho loại bé người ưa di dịch, phù hợp lãng du ấy cảm giác hết sức tội phạm túng. Rời hoàng cung trong sự tiếc nuối nuối của Đường Minh Hoàng (vốn cũng là một trong vua a ma tơ trđọng danh), Lý Bạch thấy trong lòng nhẹ nhõm các. Tiết mon tía, cỏ cây mơn mởn, oanh hót ríu ran, Lý từ biệt Trường An, nuốm theo một ít bạc có tác dụng lộ phí, bái biệt Đường Minh Hoàng đi liền mạch. Vua tiếc nuối tài ông, mấy bận níu giữ, Lý coi như bỏ xung quanh tai. Vua lại Tặng Kèm đá quý, Lý cũng không rứa. Cuối thuộc, vua thlàm việc dài, ban đến ông một trong số những quánh ân kỳ lạ tuyệt nhất kế hoạch sử: được phnghiền uống rượu miễn giá tiền dễ chịu sinh hoạt ngẫu nhiên tửu quán nào, tiền sẽ vày ngân khố triều đình chi trả.


*

Tranh vẽ Đỗ Phủ. (Ảnh: Public Domain)


Rời vùng phồn hoa, ông nghêu du khắp khu vực, từng qua đất Triệu, Nguỵ, Tề, Tần, Lương, Tống, những vùng Bân, Kỳ, Thương thơm, Ư, Lạc Dương, những sông Hoài, sông Tứ… Trên con đường ngao du tứ đọng hải, Lý Bạch quen biết tương đối nhiều bằng hữu, thời điểm thì múa tìm luận đạo cùng với hồ hết đạo sĩ ngơi nghỉ ẩn, khi thì uống rượu có tác dụng thơ với phần đông mặc khách tao nhân. Nhưng bạn gọi tận được lòng ông chắc rằng chỉ tất cả Đỗ Phủ cơ mà thôi.

Tháng bốn, chính vào lúc hoa hạnh cất cánh đầy ttránh, Lý Bạch cho tới Lạc Dương. Mà thời điểm kia, Đỗ Phủ vừa khớp đang dần làm việc Lạc Dương. Đỗ Phủ, 33 tuổi, năm ấy cùng Lý Bạch kết làm cho bạn vong niên. Đỗ Phủ xuất thân bé nhà danh môn, ông nội là Đỗ Thẩm Ngôn, một bên thơ lừng danh thời Sơ Đường. Cha Đỗ Phủ là Đỗ Nhàn, bấy giờ đồng hồ đang dần có tác dụng một chức quan liêu nhỏ tuổi coi vấn đề nấu ăn nướng, ngự thiện tại cho hoàng thượng. Lý Bạch nhận ra Đỗ Phủ, năm ấy mới hơn 30 tuổi, thực là giữa độ tcố gắng niên, một thai máu nóng tràn đầy. Trước kia, Đỗ Phủ 7 tuổi học tập làm cho thơ, 15 tuổi thì tài thi phú đang vang truyền khắp xa sát. Ngoại trừ câu hỏi thi rớt CN năm 25 tuổi, hầu như tuổi tphải chăng của Đỗ chưa nếm trải qua sóng gió đường đời, cũng chưa phải đối diện cùng với gần như thời tự khắc suy sụp, bất lực nhỏng Lý Bạch.


Ấy vậy nhưng mà sống nam nhi trai kém mình tới 11 tuổi, Lý Bạch lại tra cứu thấy một mối giao cảm kỳ dị. Chừng như Lý nhìn thấy cả một tuổi xuân đầy tham vọng của bản thân sinh hoạt Đỗ. Và hình như Lý đã và đang thấy trước được rằng, rồi mai trên đây đại trượng phu tkhô giòn niên lòng ôm chí Khủng tê vẫn lại nhanh chóng lâm vào tình thế chình họa bất lực với nạm thái nhơn huệ nhỏng mình mà thôi. Lý yêu thích và cũng kính yêu cho Đỗ, vậy cần trường đoản cú khắc gồm một tình yêu đặc biệt. Hai tín đồ hơn kỉm nhau 11 tuổi, bởi vì tài thơ, vày thuộc chí hướng, vừa gặp gỡ tương tự như đang quen thuộc nhau nghìn đời, kết bái tương giao làm chúng ta vong niên, một Một trong những tình chúng ta kỳ cục tốt nhất trong lịch sử hào hùng.

Hai tín đồ chạm chán nhau vào ngày hè. Đến ngày thu, Lý, Đỗ với mọi người trong nhà phượt khu đất Lương (nay là Knhị Phong), khu đất Tống (nay là Thương thơm Khâu), lên nghịch Xuy Đài, Cầm Đài, bên nhau vượt qua Hoàng Hà, vui chơi núi Vương Ốc. Họ còn tìm đến bái yết đạo sĩ Hoa Cái Quân, chỉ tiếc là không chạm chán được ông bởi vì ông đã sớm đắc Đạo tách đi, không hề làm việc trong nhân núm nữa. Các ghi chép vào sách cổ rất nhiều trần thuật về tương đối nhiều chuyến đi của Lý Bạch cùng Đỗ Phủ. cũng có thể thấy đây chính là sở trường tầm thường của hai bạn. Những chuyến hành trình hoàn toàn có thể đem đến cho bọn họ các cảm hứng hơn. Lý Bạch yêu thích tu Đạo, cũng từng sống đời ẩn sĩ, đạo sĩ. Còn Đỗ Phủ, ta chưa thấy ông thẳng thể hiện ý chí tu Đạo trong thơ của chính mình lúc nào nhưng việc ông cùng Lý Bạch mang đến bái yết các đạo sĩ ít nhất cũng cho thấy thêm rằng so với vấn đề học Đạo tu tiên, Đỗ không tồn tại ý bội nghịch đối. Bởi núm, dẫu gồm ko là các bạn thơ thì nhì bạn vẫn còn đó share cùng nhau một điểm tầm thường này: là những người dân ưa xê dịch, là những người dân chúng ta giang hồ.


*

(Ảnh: Secretchina)


Năm sau (745), Lý Đỗ hai fan thường xuyên nghêu du cho đất Sơn Đông. Tại trên đây, bọn họ gặp mặt Cao Thích, cũng là một trong những thi nhân khét tiếng khác đương thời. Cao Thích vốn là bạn tràn đầy khí phách, si mê mê sự nghiệp, ý muốn vận dụng không còn tài học tập nhưng mà góp nước nhưng lại gặp đề xuất chình họa bĩ, đành nghêu du tư bể, ni đây mai đó làm cho một kiếm khách, thi khách hàng. Ba bạn chúng ta gặp gỡ nhau, mau cchờ kết duyên, ngày ngày rong chơi nụ cười. Đêm về, họ thường với mọi người trong nhà nâng chén nói cười cợt, say sưa thi prúc, say rồi thì ở và một giường, đắp và một tấm chnạp năng lượng, ngủ một mạch cho đến lúc ttránh sáng sủa rõ. Ban ngày, Lý, Đỗ, Cao sóng vai sát cánh đồng hành, vừa đi vừa múa hát, trải nghiệm chình họa rất đẹp ven con đường, thời điểm thì snạp năng lượng bắn vùng đồng hoang, Khi lại thăm trúc kỳ hoa dị thảo khu vực đìu hiu. Cuộc sống tiêu dao qua tháng ngày, thực không gì sánh bởi.

Trong hơn nửa năm ngao du ấy, tình yêu của Lý Bạch và Đỗ Phủ ngày dần thân thương, coi nhau còn trọng hơn huynh đệ một bên. Sau này, trong thơ của bản thân mình, Đỗ Phủ hay nói tới những tháng ngày rong đùa thống khoái làm việc đất Tề, khu đất Lỗ cơ mà âm thầm quyến luyến, tiếc. Ngày nay, trong khu vui chơi công viên Vũ Vương Đài ngơi nghỉ Knhì Phong vẫn còn gìn giữ một bức hoạ tưởng niệm về bố đại thi hào Lý Bạch, Đỗ Phủ với Cao Thích đăng đài dìm thơ với tên gọi “Tam hiền lành tử” (bố fan hiền).

Xem thêm: Cách Tìm Chó Bị Mất Chó Tìm Ở Đâu, Tìm Kiếm Chó Mèo

Chia tay sinh sống Duyện Châu, bất ngờ phát triển thành biệt ly vĩnh viễn

Lý Đỗ Một trong những ngày du hí tổ quốc hồ hải, thường là: “Tuý vũ Lương viên dạ/ Hành ca Tđọng thuỷ xuân” (đêm say múa sinh sống sân vườn Lương, lang thang ca hát ngơi nghỉ sông Tứ). Cđọng điều này, nhì fan cùng nạp năng lượng, thuộc ngủ, thuộc đi, thuộc hát vang khí khái, chí khí xông tận trời xanh. Đỗ Phủ rất là trân trọng quãng thời gian này. Trong bài: “Dữ Lý thập nhị Bạch đồng khoảng Phạm thập ẩn cư”, ông viết:

Dư diệc Đông Mông khách

Liên quân nlỗi đệ huynh

Tuý miên thu cùng bị

Huề thủ nhật đồng hành

(Nghĩa là: Tôi cũng là khách hàng nlỗi ông ở Đông Mông. Ta tmùi hương nhau nhỏng bằng hữu ruột. Ttránh thu lạnh, say ngủ đắp thông thường chăn uống. Ban ngày vắt tay thuộc đi đây đó).

Đỗ Phủ cực kỳ trọng Lý Bạch, trọng cả tính bí quyết lẫn kĩ năng. Ta thấy trong sự chia sẻ thơ vnạp năng lượng của nhị fan, Đỗ Phủ nhắn gửi mang lại Lý Bạch rất nhiều, làm cho rộng chục bài xích thơ Tặng Ngay Lý, lưu giữ Lý, tmùi hương Lý. Còn Lý Bạch, vốn là cuồng khách chốn thiên hạ, coi hầu như thiết bị tình yêu trong vùng hồng trằn dịu tựa hồng mao, chỉ hai lần làm cho thơ về tín đồ chúng ta vong niên. Một điểm đó mang lại ta thấy rõ tính bí quyết nhì tín đồ. Đỗ Phủ nặng tình, các tâm tư, thành thật, sống qui định, kính thánh tôn nhân hậu. Còn Lý Bạch thì ngạo khí chết giả ttránh, giống như một trích Tiên, một cuồng khách, tất cả đôi lúc dại dột dlàm việc, phiêu linh, trọng tâm hồn phóng khoáng, ưu nhã, lại hay say túng bấn tỉ quên đời. Đỗ sống một đời nghiêm cẩn, Lý ưa thích thoải mái, bỗ buồn bực. Đỗ cả đời nguyện không thay đổi chí, Lý tuỳ hứng, tuỳ thời. Đỗ nói năng cảnh giác, Lý lắm cơ hội cuồng ngôn. Đỗ vui bi đát ít lòi ra khía cạnh, Lý yêu thương ghét ví dụ phân minh…


*

Tnhóc con vẽ Lý Bạch (trái) cùng Đỗ Phủ. (Ảnh: Wikipedia Commons)


Về văn chương, Đỗ Phủ hay nhún nhường dường từ bỏ dấn là bậc đàn em, dù năng lực của ông đã được trần thế ngàn đời thừa nhận. Ông không nuối tiếc lời dành cho Lý Bạch sự ca ngợi tột bậc: “Bút lạc tởm phong vũ/ Thi thành khấp quỷ thần” (Hạ cây bút gớm rượu cồn nhỏng mưa gió, thơ thành khiến cho quỷ thần đề xuất khóc). Đó điện thoại tư vấn là anh hùng trọng nhân vật, fan thơ quý fan thơ vậy!

Lúc nhị bạn chạm mặt nhau, Lý Bạch sẽ nổi danh trần giới, tới mức hoàng thượng cũng buộc phải nể vì bố phần còn Đỗ Phủ vẫn là đàn ông thanh hao niên chưa tồn tại nức tiếng gì. Nhưng chiếc ngạo khí ngang tàng của Lý Bạch, qua từng nào đoạn thời hạn vẫn hoà quyện tuyệt vời với sự chân thành, chủng loại mực của Đỗ Phủ. Hai người vẫn có thể đồng tình, thích hợp tình nhưng cùng du lịch thế gian, nghêu du sông hồ nước, say sưa ca múa, tình nhỏng huynh đệ, cực nhọc có thể rời xa. Có nói quá không lúc ta nhận định rằng kia là 1 trong mọt dulặng tiền định?

Nhưng rồi cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, hai tín đồ sinh hoạt cùng mọi người trong nhà thấm thnhãi con cũng đến tiếng ly biệt. Lý Bạch mong muốn trở về phương thơm nam kéo dài rất nhiều chuyến đi tăng, Đỗ Phủ cho tới Trường An liên tiếp giũa mài chí Khủng. Họ từ giã sinh sống Duyện Châu. Ta rất có thể tưởng tượng ra một trong số những trường đoạn ly biệt đầy tiếc nuối của lịch sử. Lý Bạch nâng bát rượu lên mà lại ko nỡ uống, lưu luyến chẳng tránh, tuồng như muốn rơi lệ. Không! Lý Bạch không khi nào khóc. Sau phút vương vấn, cảm khái ấy, Lý uống cạn thông thường rượu, hào sảng mà lại hô lên: “Phi bồng những từ viễn/ Thả tận thủ trung bôi!” (Hai ta chuẩn bị cách nhau chừng nhỏng ngọn cỏ bồng trước gió, vậy hãy uống cạn ly rượu đang xuất hiện vào tay). Nhìn ra xa xa, dòng sông Tđọng lồi lõm nhịp nhàng sóng thu. Kẻ nghỉ ngơi bạn đi, mọi ăm ắp trung ương trạng. Trong tiếng phút ít khó khăn ấy, Đỗ Phủ tình sâu ý nặng, đôi mắt ko giấu nổi vẻ bi thương thương thơm, hỏi Lý Bạch: “Hà thì Thạch Môn lộ/ Trùng hữu klặng tôn khai?” (Bao tiếng mới được sống Thạch Môn cùng bạn nhân hậu cạn bát đây?). Câu hỏi ấy, cả nghìn năm tiếp theo vẫn ko được trả lời. Vì rốt cục Lý, Đỗ cũng ko còn có ngày chạm mặt lại…


*

Tnhóc con vẽ Đỗ Phủ. (Ảnh: Epochtimes)


Cả một đời lưu giữ nhau…

Bởi lần chia tay đầy nước mắt sống Duyện Châu này mà cả quãng đời sau đây, Lý, Đỗ vẫn hoài thương nhớ nhau. Quãng thời gian cùng nhau ngao du đánh thuỷ sống đất Lương, đất Tống, khu đất Tề chắc hẳn rằng cũng chính là thời tương khắc khoái trá tuyệt nhất trong đời hai thi nhân. Kể trường đoản cú đó về sau, mỗi cá nhân lại đơn côi bước tiến bên trên hành trình sinh mệnh mấp mô, đầy sóng gió của bản thân. Lý Bạch phiêu linch tđọng hải vào chình họa nghèo túng thiếu. Mà Đỗ Phủ, vốn chưa từng đề xuất Chịu đựng nỗi đau đớn chốn trần giới đang dần ban đầu tiến vào cuộc xiêu bạt đầy gió táp mưa sa, cập kênh đau đớn.

Nhưng trong những giờ phút ít cúi xuống lòng bản thân, họ vẫn ghi nhớ cho tới nhau bằng đều cảm tình trân trọng tuyệt nhất. Nhất là Đỗ Phủ, nhớ chúng ta da diết, nhớ các bạn phần lớn sinh sống phần đa chình họa huống vào đời. Ông còn lại không hề ít bài bác thơ nói đến Lý Bạch, viết đến Lý Bạch như: “tặng kèm Lý Bạch”, “Xuân nhật ức Lý Bạch”, “Đông nhật hữu hoài Lý Bạch”, “Thiên mạt hoài Lý Bạch”, “Mộng Lý Bạch”… cộng lại đúng 14 bài bác. Đỗ Phủ, như sẽ nói, thực là một trong những bạn giàu cảm xúc. không chỉ lưu giữ đều dịp cùng mọi người trong nhà giao ước, vui chơi và giải trí, ông còn lo mang lại Lý Bạch đều chuyện cỏn bé độc nhất vô nhị như ăn uống, mặc, ở, di chuyển, lo Lý bị biếm trích, lo Lý không quen cuộc sống đời thường địa điểm núi thoắm hang hoang, rừng thiêng nước độc… Cách biệt ngàn trùng, tnóng lòng tưởng niệm Lý Bạch của Đỗ Phủ hình như vẫn không bao giờ cách trở. Đến khi về già rồi, Đỗ vẫn còn đó mơ một ngày: “Hà thì nhất tôn tửu/ Trùng dữ tế luận văn” (biết lúc nào được cùng cả nhà uống một chén bát rượu nhưng mà bàn bạc cthị trấn vnạp năng lượng chương?). Thực quả thật hai câu thơ của Vương Bột:

Hải nội tồn tri kỷ

Thiên nnhị nhược tỷ lân

(Trong trời biển cả còn fan tri kỷ, dẫu xa cách góc bể chân ttránh vẫn như sinh sống cạnh nhau).


*

Tranh mãnh vẽ Lý Bạch. (Ảnh: Secretchina)


Còn Lý Bạch thì sao? Đương nhiên, với khí hóa học của một bạn tu Đạo, cùng với ngạo khí của một kẻ sĩ giang hồ, với phiên bản tính bộc trực, thẳng thắn, ông rất khó yếu hèn lòng trước gần như chình ảnh biệt ly huynh đệ, cũng không có một trái tyên nhiều sầu đa cảm nhỏng Đỗ Phủ. Song ở đâu kia, vào một cơ hội nào kia, fan ta vẫn thấy Lý Bạch bi ai đích thực Khi nghĩ về tình bạn đường của bản thân. đa phần năm tiếp theo, khi 1 lần tiếp nữa mang đến khu đất Tề, đất Lỗ, Lý Bạch ghi nhớ cho tới cảnh cũ bạn xưa, trong tâm bổi hổi, hạ bút viết bài: “Sa Khâu tquấy rầy ký kết Đỗ Phủ”, cũng chính là phần nhiều câu xuất ra trường đoản cú gan ruột:

Ngã lai, cánh hà sự?

Cao ngoạ Sa Khâu thành

Thành biên hữu cổ thụ

Nhật tịch liên thu thanh

Lỗ tửu bất khả tuý

Tề ca không phục tình

Tư quân nhược Vấn Thuỷ

Hạo đãng kí phái mạnh chinh

(Ta sắp tới, cũng đắn đo nguyên nhân là sao đây? Mà ở dài vào thành Sa Khâu. Ngoài thành bao gồm cây cổ trúc. Ngày tối lào xào giờ đồng hồ thu. Rượu nước Lỗ thiết yếu có tác dụng ta say. Ca xướng nước Tề cũng chưa hợp lòng ta. Nhớ anh như thể sông Vấn. Dào dạt tan về nam).

Xem thêm: Giải Văn 6 Tập 2 Hay Nhất - Soạn Văn Lớp 6 Tập 2 Ngắn Nhất

Lý mê thích tuyệt nhất bên trên đời là nghêu du tô thuỷ, uống rượu, có tác dụng thơ cùng nghe ca xướng. Nhưng bất giác trong khoảnh tự khắc quay lại chốn xưa, cả mấy lắp thêm ấy thì ra thành vô vị cả. Đơn giản do Lý đã hết bạn tri kỷ nhằm cùng cả nhà hưởng thụ. Pchờ khoáng nlỗi Lý Bạch, cao ngạo như Lý Bạch, vậy nhưng đối lập với cảnh một mình về vùng cũ, ở kề bên không còn Đỗ Phủ cũng nhịn không được sầu, trung tâm ý ai oán thê lương. Tiếng ca khu đất Tề, rượu đất Lỗ cũng chẳng thể gợi thi hứng được. Txuất xắc vào đó là 1 nỗi ghi nhớ nhiều năm dằng dặc, dằng dặc như sông Vấn cơ, dào dạt tan về phương thơm phái mạnh, tan về phương thơm nam…

Người viết bài này trang bị rằng, cái mẫu sông tmùi hương nhớ ấy mang lại hiện thời vẫn còn đó chảy, dù ở 1 cõi cao làm sao đó nhị đại thi nhân rất có thể đang chạm chán lại nhau cùng thuộc cạn chén tương phùng!

* Tiêu đề nội dung bài viết rước tự bài bác “Vô đề” của Lý Thương Ẩn. Nguim tác: “Tương loài kiến thì nan biệt diệc nan/ Đông phong vô lực bách hoa tàn”. Dịch nghĩa: Gặp gỡ nhau sẽ cực nhọc, li biệt nhau lại càng khó/ Gió xuân cảm thấy không được mức độ, nhằm trăm hoa tàn úa.


Chuyên mục: Tổng hợp