Phương pháp nền chất lượng

  -  

Phương pháp nền chất lượng được dùng để đặc trưng sự khác nhau về chất của cáchiện tượng hoạ đồ giữa các bộ phận (vùng) của lãnh thổ. Ví dụ sự phân bố các loại nhamthạch khác nhau trên bản đồ địa chất, các quần thể thực vật khác nhau trên bản đồ thựcvật, các loại đất khác nhau trên bản đồ thổ nhưỡng, các vùng cư trú của các dân tộc khácnhau trên bản đồ dân cư - dân tộc, các vùng sản xuất nông nghiệp khác nhau trên bản đồkinh tế, v.v......




Bạn đang xem: Phương pháp nền chất lượng

*

PHƯƠNG PHÁP NỀN CHẤT LƯỢNG Để biểu hiện đặc trưng định tính đối với các hiện tượng phân bố liên tục trên mặt đất(lớp phủ thực vật, thổ nhưỡng, khí hậu, địa chất...) hoặc các hiện tượng phân bố phân tántheo khối (dân cư, dân tộc ...) trên bản đồ, người ta thường sử dụng phương pháp nềnchất lượng. Phương pháp nền chất lượng được dùng để đặc trưng sự khác nhau về chất của cáchiện tượng hoạ đồ giữa các bộ phận (vùng) của lãnh thổ. Ví dụ sự phân bố các loại nhamthạch khác nhau trên bản đồ địa chất, các quần thể thực vật khác nhau trên bản đồ thựcvật, các loại đất khác nhau trên bản đồ thổ nhưỡng, các vùng cư trú của các dân tộc khácnhau trên bản đồ dân cư - dân tộc, các vùng sản xuất nông nghiệp khác nhau trên bản đồkinh tế, v.v... Một bản đồ được thành lập bằng phương pháp nền chất lượng, trên bản đồ được phânchia thành những vùng theo những dấu hiệu nhất định nào đó và được giới hạn bởi nhữngđường ranh giới cụ thể. Mỗi vùng được thể hiện bằng màu sắc khác nhau hoặc các nétchải khác nhau và cũng có thể là các tiêu đề, các chữ số qui ước. Với cách thể hiện này, về hình thức, phương pháp nền chất lượng rất dễ lầm lẫn vớiphương pháp vùng phân bố và phương pháp đồ giải (phương pháp Cartogam), nhưng vềbản chất, phương pháp nền chất lượng hoàn toàn khác các phương pháp biểu hiện trên.Phương pháp đồ giải biểu hiện cường độ (về lượng) của hiện tượng, còn phương phápnền chất lượng biểu hiện đặc tính (về chất) của hiện tượng. Phương pháp các vùng phânbố biểu hiện cụ thể các hiện tượng phân bố phân tán, riêng lẻ; mỗi khu vực của hiệntượng cô lập với nhau. Ranh giới các vùng phân bố có thể không được thể hiện hoặc thểhiện chồng chéo lên nhau, nếu như trên thực tế chúng có sự chồng chéo đó. Còn phươngpháp nền chất lượng hoàn toàn khác, đường ranh giới giữa các vùng có sự phân định rõràng, không chồng chéo lên nhau, các vùng có sự khác nhau về chất nhưng vẫn có mốiquan hệ với nhau, do chúng được phân chia theo những hệ thống phân loại nhất định. Vì thế, khi thành lập bản đồ theo phương pháp nền chất lượng, điều quan trọng nhất vàthực hiên đầu tiên là khởi thảo sự phân loại hiện tượng biểu hiện. Tuỳ thuộc vào đốitượng, hiện tượng biểu hiện mà lựa chọn sự phân loại khác nhau: phân loại theo một dấuhiệu phân loại nhất định hoặc phân loại tổng hợp. Phân loại theo một dấu hiệu phân loại nhất định thường được vận dụng trong trườnghợp đối tượng biểu hiện là một hiện tượng cụ thể. Ví dụ ở bản đồ địa chất, đối tượng biểu 1hiện là cấu trúc địa chất của lãnh thổ, dấu hiệu phân loại được lựa chọn theo sự phân loạiđịa chất. Dấu hiệu chính được đưa ra đầu tiên là nham trầm tích và nham macma (theonguồn gốc phát sinh), kế đó tiếp tục các cấp phân loại thấy hơn theo thành phần thạchhọc và thời kì hình thành. Ở bản đồ dân tộc, dấu hiệu phân loại chính là các dòng ngônngữ, dưới đó là các dân tộc.( Ví dụ Bản đồ phân bố dân tộc trong tập Atlat Quốc gia ViệtNam). Có thể dùng nét chải khác hoặc nền màu để biểu thị núi đá được không? Có lưu ý gì khidùng nền màu khác? Có. Tránh các màu dễ lẫn với những màu đã thể hiện. Nên chọn màu đặc trưng hoặcnét chải khác. Phức tạp hơn là phân loại tổng hợp - sự phân loại dựa trên sự phối hợp nhiều dấu hiệukhác nhau. Ví dụ như bản đồ phân vùng nông nghiệp. Sự phân chia các vùng được thựchiện trên hàng loạt các chỉ tiêu kinh tế, theo sự tương quan giữa các ngành khác nhau củasản xuất nông nghiệp và tỉ lệ hàng hoá của các ngành đó. Tuỳ thuộc vào chủ đề bản đồ,tính đầy đủ của các dấu hiệu cũng như phương thức kết hợp các dấu hiệu đó mà lựachọn dấu hiệu phân loại chính và từ đó xác định sự phân hoá không gian của đối tượng.Khi thành lập các bảng phân loại các kiểu hiện tượng cần đảm bảo sự thống nhất và tínhliên tục của bảng phân loại. Cần phải lấy các dấu hiệu chính làm cơ sở cho sự phân loại.Như vậy sự khởi thảo và lựa chọn các dấu hiệu phân loại là nhiệm vụ quan trọng hàngđầu khi thực hiện phương pháp nền chất lượng. Bước tiếp theo là trên cơ sở những chỉtiêu của sự phân loại đã được xác định, vạch các đường ranh giới lãnh thổ phân chia cácvùng có sự đồng nhất về mặt tính chất (chất lượng). Sự xác định các đường ranh giới trênbản đồ có thể thực hiện bằng sự đo vẽ thực địa (thường là các bản đồ tự nhiên), hoặctrên cơ sở các nguồn tài liệu bản đồ, ảnh máy bay, ảnh vệ tinh và các nguồn tài liệu vănbản khác. Việc vạch các đường ranh giới không mấy khó khăn, nếu như ranh giới củachúng trên thực địa đã có các mốc xác định (ranh giới phân chia chính trị - hành chính),hoặc có thể quan sát được cụ thể (giới hạn các loại đất đá ...). Phức tạp nhất là đối vớinhững hiện tượng có sự thay đổi từ từ trong không gian qua một dải chuyển tiếp (khí hậu,thực vật, v.v…). Sau khi đã vạch được các đường ranh giới trên bản đồ công việc tiếp theo là tô màuhoặc dùng các nét chải khác nhau đã qui định, thể hiện theo các vùng xác định.Trên một bản đồ, có thể dùng kết hợp hai, hoặc thậm chí ba hệ thống nền chất lượng, tất 2nhiên không thể cùng dùng màu chồng phủ lên nhau, mà phải thay bằng sự thể hiện khácnhư nét chải chẳng hạn. Ví dụ ở bản đồ thổ nhưỡng, nền màu thể hiện sự phân chia cácloại đất theo nguồn gốc, còn nét vạch thể hiện thành phần cơ giới của đất v.v... Phương pháp nền chất lượng dễ dàng dùng kết hợp với nhiều phương pháp biểu hiệnkhác. Điều này cho phép bản đồ phản ánh được nhiều hiện tượng khác nhau, nội dungbản đồ phong phú nhưng vẫn đảm bảo được tính sáng sủa, độ dễ đọc của bản đồ. 3 PHƯƠNG PHÁP VÙNG PHÂN BỐ Thuật ngữ “Vùng phân bố” bắt nguồn từ gốc La tinh “Area” có nghĩa là diện tích, nênphương pháp vùng phân bố ở một số tài liệu còn được gọi là phương pháp Khoanh diệntích hoặc phương pháp Diện tích giới hạn. Trong các tác phẩm bản đồ, phương pháp vùng phân bố thường được dùng để biểuhiện những đối tượng, hiện tượng phân bố theo diện nhưng không đều khắp và liên tụctrên lãnh thổ, mà chỉ có ở từng vùng, từng diện tích riêng lẻ nhất định. Ví dụ thể hiện sựphân bố các loài động vật, thực vật cụ thể trên bản đồ Động vật và địa thực vật, các vùngbăng tuyết vĩnh cửu, các vùng băng hà cổ trên bản đồ khí hậu, v.v... Ở các bản đồ kinh tế- xã hội, như các bản đồ sử dụng đất, sự phân bố đất cày, đồng cỏ hoặc sự phân bố cáccây trồng khác nhau, v.v... Các đối tượng, hiện tượng được thể hiện trên bản đồ với phương pháp vùng phân bố cóthể là các vùng tuyệt đối hoặc tương đối, tập trung hoặc phân tán. Vùng tuyệt đối là vùngmà hiện tượng được biểu hiện chỉ phổ biến ở một khu vực, không gặp lại ở khu vực khác,ví dụ khu vực sinh sống của loài gấu trắng. Vùng tương đối là vùng mà hiện tượng đượcbiểu hiện không chỉ phân bố ở một khu vực nhất định mà còn có mặt ở những khu vựckhác. Vùng tập trung là vùng những hiện tượng được biểu hiện có sự phân bố dày đặc,liên tục trong khu vực, ví dụ khu vực một loại mỏ khoáng sản, được tạo nên bởi cùng mộtmẫu nham. Vùng phân tán là vùng hiện tượng biểu hiện không liên tục, xen kẽ hiện tượngkhác. Ví dụ vùng xen kẽ lúa và ngô, lạc và đậu chẳng hạn. Trường hợp này không cầnthiết khoanh riêng hàng loạt các khu vực nhỏ rời rạc, mà có thể thể hiện bằng khu vựcphổ biến chung lúa ngô (cây lương thực), lạc đậu (cây công nghiệp ngắn ngày). Bản chất có tính nguyên tắc của các phương pháp các vùng phân bố là nêu lên sự phổbiến của một đối tượng, hiện tượng riêng lẻ nhất định nào đó dường như tách hẳn với cácđối tượng, hiện tượng khác chung quanh. Sự tách rời đó được xác định bằng nhữngđường giới hạn. Trong mỗi khu vực giới hạn đó, được thể hiện các màu hoặc nét chảikhác nhau đặc trưng cho các đối tượng, hiện tượng tương ứng. Tuy nhiên, không phải đối tượng, hiện tượng nào cũng có thể xác định được chính xáccác đường ranh giới trên bản đồ. Điều này còn phụ thuộc vào đặc điểm phân bố của đốitượng và sự chính xác của nguồn tài liệu. Có những đối tượng hoàn toàn xác định được 4ranh giới cụ thể khu vực phân bố như sự phân bố các loại khoáng sản, các loại cây trồng.Có những đối tượng khó xác định được ranh giới phân bố do đặc tính thiên nhiên, như cáckhu vực phổ biến của các loài cá, khu vực hoạt động, sinh sống của các loài động vật.Còn có những đối tượng phân bố xen lẫn với nhau trong cùng khu vực như sự luân canhcủa các cây trồng, v.v... Do đó, để truyền đạt các vùng phân bố những đối tượng, hiện tượng theo mức độ xácđịnh địa lí khác nhau, các nhà Bản đồ học đã sử dụng những hình thức các vùng phân bốkhác nhau: Những vùng phân bố xác định được ranh giới chính xác, cụ thể trên thực địa và trênbản đồ, được thể hiện bằng những đường viền (đường ranh giới) nét liền. Những vùng phân bố khó xác định được một cách chính xác hoặc kém xác định, đượcthể hiện bằng những đường viền nét đứt. Những vùng phân bố không xác định được ranh giới thì không thể hiện các đường giớihạn mà chỉ dùng màu, nét chải hoặc chữ viết phủ lên khu vực để chỉ ra khu vực phổ biếncủa hiện tượng. Ở những bản đồ có mức độ khái quát cao, các vùng phân bố không còn được thể hiệntheo diện nữa mà được thay bằng một kí hiệu tượng trưng cho sự phân bố của đối tượng,hiện tượng. Ví dụ khu vực trồng chè được thể hiện bằng một kí hiệu tượng trưng cây chè.Trường hợp này các vùng phân bố, về hình thức giống như phương pháp kí hiệu điểm. Sựkhác nhau của chúng là ở bản chất của phương pháp: Phương pháp kí hiệu biểu hiện cácđối tượng phân bố theo điểm, còn phương pháp vùng phân bố biểu hiện các đối tượngphân bố theo diện.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Chia Chéo Ô Trong Excel Thành 2 Ô Chéo Tam Giác



Xem thêm: Hình Nền Bánh Trung Thu Đẹp Nhất Cho Máy Tính, Điện Thoại, Những Mẫu Bánh Trung Thu Đẹp Nhất 2021

Các kí hiệu của phương pháp kí hiệu thể hiện chính xác điểm phân bốcủa đối tượng, còn các kí hiệu của phương pháp vùng phân bố cho khái niệm vùng có đốitượng, đằng sau kí hiệu đó ẩn dấu một diện tích nhất định. Phương pháp vùng phân bố cũng rất dễ lầm lẫn với phương pháp nền chất lượng. Đểphân biệt chúng, ngoài phân tích bản chất của chúng, có thể tìm thấy ở phương phápvùng phân bố sự chồng chéo của các đường ranh giới hoặc phân bố không liên tục…,nhưng ở phương pháp nền chất lượng không cho phép điều đó.Về hình thức biểu hiện, phương pháp vùng phân bố cũng có thể phản ánh được đặc trưngsố lượng và động lực của đối tượng thông qua sự kết hợp với các dấu hiệu phụ. Số lượngđối tượng có thể phản ánh bằng các chỉ số số lượng hoặc kí hiệu biểu đồ trong các vùngphân bố. Trong trường hợp này các biểu đồ được xây dựng như phương pháp Bản đồ 5biểu đồ và như vậy có thể nêu ra cả cấu trúc của đối tượng. Động lực của đối tượng đượcthể hiện bằng những đường viền có màu khác nhau đặc trưng cho các thời gian khácnhau. Song sự kết hợp này không phổ biến vì bản chất phương pháp các vùng phân bố làbiểu hiện đặc trưng chất lượng. Quan sát trang bản đồ này và bài tập đã làm ngay trước đó, hãy cho biết phương phápvùng phân bố khác gì so với phương pháp nền chất lượng?Không cần phủ kín trên toàn bộ lãnh thổ thể hiện. 67 PHƯƠNG PHÁP BẢN ĐỒ ĐỒ GIẢI (CARTOGRAM) Phương pháp Bản đồ đồ giải là phương pháp được dùng để biểu hiện cường độ trungbình (giá trị tương đối) của các đối tượng, hiện tượng địa lí theo các đơn vị lãnh thổ. Đơnvị lãnh thổ có thể là đơn vị hành chính, vùng tự nhiên, vùng kinh tế, nhưng thường gặp làcác đơn vị hành chính. Ví dụ mật độ dân số trên 1km2, năng suất cây trồng trên 1km2 đấtcanh tác của xã, huyện, tỉnh, v.v… Cũng như phương pháp Bản đồ biểu đồ, phương pháp Bản đồ đồ giải được thành lậptrên cơ sở của số liệu thống kê theo các đơn vị lãnh thổ, không chú ý đến đặc điểm phânbố cụ thể của đối tượng, hiện tượng. Khác với phương pháp Bản đồ biểu đồ, phương pháp Bản đồ đồ giải chỉ thể hiệncường độ trung bình, những chỉ số tương đối của đối tượng, hiện tượng trong phạm vilãnh thổ. Chỉ số này được hình thành từ mối quan hệ của hai chỉ số tuyệt đối nào đó trêncơ sở chia hai dãy số tuyệt đối trong cùng đơn vị lãnh thổ,hoặc từ việc tính toán các tỉ lệphần trăm. Ví dụ mật độ dân số là kết quả tính được từ tổng số dân trên diện tích lãnhthổ; năng suất lúa là thương số của sản lượng lúa và diện tích canh tác, v.v… Các cường độ trung bình của đối tượng được biểu hiện trên các đơn vị lãnh thổ bản đồkhông theo sự biến thiên liên tục, mà được chia ra các nhóm, tạo thành các thang cấpbậc. Mỗi thang cấp bậc được chọn một cường độ màu sắc hoặc nét chải. Khi thể hiệntrên bản đồ, các đơn vị lãnh thổ của đối tượng có chỉ số tương đối thuộc thang bậc nàothì được thể hiện bằng màu sắc hoặc nét chải đã được xác định của thang bậc ấy. Đặc tính số lượng của đối tượng được thể hiện theo nguyên tắc thang bậc, nên vấn đềlựa chọn hợp lí hệ thống thang bậc có ý nghĩa rất quan trọng, quyết định chất lượng bảnđồ. Việc lựa chọn thang bậc phải được tiến hành trên cơ sở phân tích hệ thống các chỉ sốtương đối của đối tượng theo các đơn vị lãnh thổ, không chỉ trên cơ sở các số liệu thốngkê mà còn phải tính đến cả mối quan hệ kinh tế, đặc trưng đối tượng . Chất lượng của phương pháp Bản đồ đồ giải phụ thuộc vào hệ thống phân chia cácđơn vị lãnh thổ và hệ thống thang bậc thể hiện nội dung số liệu. Các đơn vị lãnh thổ càngnhỏ và biên độ (khoảng cách) số lượng của thang bậc càng nhỏ thì đặc trưng địa lí củacác đối tượng, hiện tượng hoạ đồ và mức độ chi tiết của nội dung bản đồ càng cao. Tuynhiên, nếu quá nhiều thang bậc thì sự phân biệt về màu sắc khó khăn, tính rõ ràng củabản đồ bị hạn chế. Vì thế, phải tuỳ theo mục đích thành lập bản đồ và đặc trưng các chỉsố tương đối của đối tượng mà chọn hệ thống các thang bậc thích hợp. Theo kinh 8nghiệm, một bản đồ không nên sử dụng quá 6 hoặc 7 thang bậc. Có thể chọn biên độthang theo cấp số cộng, cấp số nhân hoặc thang hỗn hợp. Thang cấp số cộng được tính theo nguyên tắc: a; a+b; a+b+b; ..... Ví dụ: nhỏ hơn 50 Từ 51 - 100 Từ101 - 150 Từ 151 - 200,v.v... Thang cấp số nhân được tính theo nguyên tắc: a; ak; ak2; ak3; Ví dụ: nhỏ hơn 100 Từ 101 - 1000 Từ 1001 - 10.000 Từ 10001 - 100.000,v.v... Thang hỗn hợp được tính tuỳ ý. Thang theo cấp số cộng thường được sử dụng khi cường độ các đối tượng thay đổichậm với biên độ không lớn (các cường độ nhỏ nhất và lớn nhất chênh nhau không quánhiều). Thang theo cấp số nhân thường được vận dụng khi cường độ các đối tượng thay đổinhanh với biên độ lớn. Thang hỗn hợp thường được vận dụng khi cường độ các đối tượng biến đổi thấtthường, đột biến, phân tán. Sau khi đã có hệ thống thang bậc hợp lí, trên bản đồ đánh số các đơn vị lãnh thổ cócường độ nằm trong các thang bậc đã xác định, sau đó thể hiện bằng màu sắc hoặc cácnét chải đã qui định cho các thang bậc. Phương pháp Bản đồ mật độ sử dụng rất có hiệu quả trong việc nêu lên những sốlượng tương đối của các đối tượng, hiện tượng địa lí phân bố theo các đơn vị lãnh thổkhác nhau của lãnh thổ hoạ đồ. Sự thành lập bản đồ tương đối đơn giản, dễ chế biến, sửlí số liệu và bản đồ có tính trực quan cao. Tài liệu thành lập bản đồ dễ thu thập, chỉ cầncó các số liệu thống kê các đối tượng cần biểu hiện theo các đơn vị lãnh thổ và trên bảnđồ nền có sự phân chia lãnh thổ tương ứng. Vì thế phương pháp này được sử dụng rấtphổ biến ở cả các bản đồ địa lí tự nhiên và địa lí kinh tế - xã hội. Quan sát bản đồ và cho biết, cách nhận biết nhanh một bản đồ thể hiện bằng phươngpháp bản đồ đồ giải khác phương pháp nền chất lượng cơ bản ở chỗ nào? 9 Nhìn vào bản chú giải, nên màu trong phương pháp đồ giải luôn đi kèm với một chỉ sốsố lượng. 1011 VẬN DỤNG VÀ PHỐI HỢP CÁC PHƯƠNG PHÁP BIỂU HIỆN BẢN ĐỒQua sự phân tích các phương pháp biểu hiện bản đồ như đã trình bày, ta thấy các phươngpháp biểu hiện bản đồ có những đặc điểm bản chất khác nhau, khả năng đặc trưng đốivới các loại đối tượng, hiện tượng hoạ đồ khác nhau, những yêu cầu về các điều kiệnthành lập (nguồn tư liệu) và sự thể hiện khác nhau.Vì thế khi vận dụng các phương pháp biểu hiện trong thành lập bản đồ, phải căn cứ vàonhiều yếu tố: đặc điểm của đối tượng, hiện tượng hoạ đồ, mức độ chi tiết và phong phúcủa các nguồn tài liệu có quan hệ với nội dung bản đồ, mục đích - yêu cầu của bản đồthành lập và đặc điểm bản chất của phương pháp biểu hiện. Mỗi phương pháp biểu hiệncó những ưu thế nhất định đối với sự biểu hiện các loại đối tượng, hiện tượng hoạ đồ,cũng như những đặc trưng của chúng. Có phương pháp biểu hiện phù hợp với loại đốitượng này, nhưng lại không phù hợp với loại đối tượng khác; có phương pháp biểu hiệnphản ánh được nhiều đặc điểm của đối tượng, nhưng có phương pháp chỉ có khả năng 12nêu lên những đặc điểm nhất định nào đó của đối tượng (ví dụ chỉ có thể phản ánh đặcđiểm định lượng hoặc định tính).Tuy nhiên cần phải hiểu rằng, không phải một phương pháp biểu hiện chỉ biểu hiện đốivới một đối tượng, hiện tượng nhất định, mà có thể được vận dụng biểu hiện đối với nhiềuđối tượng, hiện tượng và ngược lại một đối tượng, hiện tượng có thể được biểu hiện bằngnhiều phương pháp khác nhau, tuỳ thuộc vào mục đích, yêu cầu của bản đồ và nguồn tưliệu.Trong thực tế thành lập bản đồ, ở từng trường hợp cụ thể, trên mỗi bản đồ cụ thể, có thểsử dụng và phối hợp các phương pháp biểu hiện khác nhau để biểu hiện các đối tượng,hiện tượng. Cụ thể là: • Để truyền đạt một đối tượng, hiện tượng, có thể sử dụng những phương pháp biểu hiện khác nhau. Ví dụ, ở bản đồ dân cư, để thể hiện sự phân bố dân số, có thể sử dụng phương pháp kí hiệu điểm, nếu như dân số có sự phân bố tập trung theo các điểm và bản đồ yêu cầu tính địa lí cao, nguồn tài liệu chi tiết đến từng điểm phân bố được định vị trên bản đồ. Có thể sử dụng phương pháp chấm điểm, nếu như dân số phân bố phân tán, yêu cầu tính địa lí không cao và có thể sử dụng phương pháp Bản đồ biểu đồ nếu như chỉ có số liệu thống kê dân số theo các đơn vị lãnh thổ và yêu cầu của bản đồ chỉ thể hiện tổng lượng dân của các đơn vị phân chia lãnh thổ. • Để truyền đạt một đối tượng, hiện tượng có thể cùng sử dụng nhiều phương pháp biểu hiện để nêu lên nhiều đặc trưng của hiện tượng. Ví dụ, trên bản đồ khí hậu, có thể dùng phương pháp Biểu đồ định vị thể hiện các đài trạm khí tượng với những đặc trưng nhiệt độ, lượng mưa, tần suất gió; phương pháp các đường đẳng nhiệt thể hiện sự phân bố nhiệt độ trung bình năm; phương pháp kí hiệu vận động thể hiện sự di chuyển của các khối khí theo các mùa, v.v… • Để truyền đạt một số đối tượng, hiện tượng khác nhau, có thể sử dụng cùng một phương pháp. Ví dụ, trên bản đồ kinh tế công nghiệp, có thể cùng sử dụng phương pháp kí hiệu điểm để thể hiện các mỏ khai thác khoáng sản, các trung tâm công nghiệp, các kho tàng, bến cảng, v.v… Song các kí hiệu cho một loại đối tượng phải có hình thức khác nhau, dễ nhận biết và phân biệt. • Để truyền đạt nhiều đối tượng, hiện tượng trên bản đồ có thể sử dụng phối hợp nhiều phương pháp biểu hiện khác nhau. Ví dụ, trên bản đồ kinh tế chung, nền màu thường là các vùng chuyên môn hoá nông nghiệp được thể hiện bằng phương pháp nền chất lượng. Phương pháp kí hiệu biểu hiện các trung tâm, xí nghiệp công nghiệp, các điểm khai thác khoáng sản. Phương pháp vùng phân bố với các gam nét chải biểu hiện các vùng cây trồng, vật nuôi và phương pháp kí hiệu vận động biểu hiện sự giao lưu hàng hoá, v.v… Mặc dầu nhiều nội dung như vậy, nhưng bản đồ vẫn rất dễ đọc, do sự phối hợp các phương pháp biểu hiện bản đồ một cách khoa học, hợp lí. Song cần nhớ rằng, có những phương pháp biểu hiện bản đồ rất khó hoặc không thể phối hợp với nhau, vì bản chất chúng khác nhau, nhưng về hình thức thể hiện gần giống nhau, dễ gây nên sự lầm lẫn đối với người sử dụng và rất khó thể hiện. Ví dụ như phương pháp kí hiệu điểm với phương pháp vùng phân bố được khái quát cao; phương pháp nền chất lượng với phương pháp cactogram. Phương pháp kí hiệu điểm với phương pháp Bản đồ biểu đồ, v.v… 13Vì thế, sử dụng phối hợp các phương pháp biểu hiện bản đồ không thể thực hiện tuỳ ý,phải dựa trên cơ sở bản chất của phương pháp biểu hiện và đặc điểm đối tượng, hiệntượng được biểu hiện, đồng thời lựa chọn hệ thống ngôn ngữ bản đồ một cách khoa học.Cho biết những phương pháp dùng để thể hiện nội dung chính của bản đồ. Phương phápbản đồ đồ giải và phương pháp bản đồ biểu đồ. 14